(Ep. RFTA)
P.A.C Sounds 2025
Chapter III: VOX NIHILO
Artist: YunG-T (P.A.C Sounds)
Produced by Pilokid
Record by CA BLAZE
Mixed & Mastered by CA BLAZE
Trích Thầy Minh Niệm:
Sau khi chết nó đi về đâu mà nó vẫn còn bị kẹt.
Tại vì nó không có chết, thì mình hỏi cái hiện tượng ấy á.
Cái hiện tượng mà nó không còn hoạt động cái hợp thể đó nữa. Tức là cái chuyện gì nó xảy ra sau khi cái hợp thể đó không còn hoạt động nữa câu này nghe được hơn
Câu này nghe được hơn,
thì cái hợp thể đó nó cũng sẽ trả lời rằng: “Cái chuyện đó không quan trọng lắm”
Ở trong Đạo Phật Truyền Thống nói Sanh Tử Sự Đại
Cái chuyện quan trọng lớn nhất đời người,
mà đời người cần phải biết đó là cái chuyện sống chết mình đi về đâu.
Nhưng cái sự sanh tử này nó không phải là kết thúc
Cái đời sống 80 tuổi hay là 100 tuổi,
mà là cái sự sống chết trong từng giờ từng phút kìa.
Verse1:
Anh đã từng ngước lên bầu trời và hỏi những điều chẳng có ai dám ngỏ:
"Khi thân xác này đã hóa thành bụi vậy thì linh hồn ta sẽ là tro hay gió?”
Tan vào tầng vô ngôn? Hay là rớt xuống hố đen không đáy,
Là một nơi không ai gọi tên và ánh sáng cũng không được thấy?
Liệu còn ai nhớ về những giấc mộng mà anh đã từng viết lạc giữa ngân hà không định hướng?
Hay sẽ tan như là làn khói bay qua triều,rồi cuốn theo gió vô thường?
Một đời anh tô vẽ bằng chữ, nhưng cũng chẳng giữ được lời kinh,
Khi ngòi bút run rẩy, và những thánh ca vẫn còn đang dang dở giữa những vô hình.
Có những lần trong mộng anh đã thấy mình đứng trước cánh cổng mờ sương,
Không âm thanh, không nhục cảm, chỉ là một phần linh cảm đang soi chiếu trong gương.
Một giọng trầm thì thầm: “Con đang sống hay là chỉ tồn tại giữa muôn hình?”
Khi nhân thế bảo chết là hết nhưng mà sao tim vẫn còn run rình?”
Có lẽ anh chỉ là lữ khách đi ngang cõi này khi mà chưa thức tỉnh,
Nhưng trong lòng anh vẫn giữ đó một vầng quang chưa bao giờ chịu lặng thinh.
Hook:
Nếu THIÊN ĐÀNG như là một giấc mơ, sao mỗi đêm ta thức giấc trong ĐỊA NGỤC
“TẠI SAO…TẠI SAO”
Nếu cứu rỗi là Ánh Sáng, bằng tăm Tối câm lặng sau mỗi lời Cầu Nguyện đều Kết Thúc
“VẬY SAO”
Nếu mà Sống là một ơn thiêng, sao trái tim ta phải học cách Chết từng phần?
“SỐNG HAY LÀ CHẾT”
Nếu tình Yêu chỉ là để Hồi Sinh, sao bàn tay cứ níu lại toàn tro tàn thinh Lặng.
Arghhhhhh…….
(X2)
Verse 2:
Thân xác đứng giữa hai miền một bên là Bụi, một bên là Sáng
Nhưng sau cái chết, liệu linh hồn có được xóa sạch điều chưa thăng bằng?
Mỗi vết nứt trong tim là một đoá sen mọc ngược nơi màn đêm,
Dạy anh cách thở khi ánh dương đã rút khỏi từng thớ mềm.
Họ bảo Thiên Đàng là giấc còn địa ngục ở chính Tâm,
Vậy anh rơi do trời đày hay do lòng còn mang tăm tối âm thầm?
Mỗi nhịp thở là một luân xa mỗi giấc ngủ là một lần lìa tạm,
Có những lời cầu nguyện không bay, vì chính ta tự khóa cánh cổng tâm cảm.
Trần gian là mê cung chọn đường nào cũng phải đánh đổi,
“Và có người chọn nhắm mắt chỉ để được bình an,
và có người chọn cách mở, để khi chết còn được quay trở lại vòng luân hồi”
Nếu tồn tại Phật ở trong lòng, nghiệp chính là gương;
Nếu ánh sáng còn ở trong ta: “tại vì sao lại sợ bóng đêm?”
Anh đi qua cùng những cái chết như là kẻ hành hương,
và cúi đầu trước những khoảnh khắc lướt qua chưa từng quen.
Đã nhiều lần anh hỏi quỷ thần: “Nếu linh hồn nó vẫn còn hiện diện, vậy thì ai đang khóc phía sau tấm màn?”
Chúng chỉ cười và đáp rằng: “Đó là tiếng vọng của kiếp sau vẫn còn đang gọi lại trong âm vang.”
Mỗi sinh linh đều là một chấm tròn và cái chết là mỗi vòng xoay chưa khép,
Và Nhân sinh… chỉ như là lời vọng vẫn còn đang vang trong vỏ sò của vũ trụ chưa từng ngừng khẽ.x2
Hook:
Khi nhắm mắt, có ai nghe được tiếng mình giữa ngàn chuông ngân vang
“Vang….Vang….Vang”
Hay là khi hồn rơi…không một thanh âm…như nước mắt chưa từng được mang
“Chưa từng được manggg”
Biết đâu… kiếp sau là bản thể méo mó của những điều
mà mình chưa từng ước nguyện giữ lại
“Giữ Lại”
Biết đâu…linh hồn này hóa thành tiếng nấc…
trong một thân xác chẳng thuộc về ai
“KHÔNGG AII…KHÔNG AIIII”
Có người sống cả đời để chết…
rồi chết trong một bóng hình chưa từng sống.
“CHƯA TỪNG ĐƯỢC SỐNGGG”
Có người cười trong giấc mộng dữ…
vì chẳng biết ánh sáng đó có thật hay không…
“CÓ HAY KHÔNG…CÓ HAY KHÔNGGG”
Có người bay..bay…bay…
không thể về lại.
Có người rơi…rơi…rơi
và cũng tan không kịp để gọi tên mình là ai.
“AI…AI…AI..AIIII…”
Verse3:
Không còn lời nào để thì thầm gió, chỉ còn lại hơi thở cuối tan trong lặng câm.
Khi thân xác hoá bụi, ta chợt hiểu: “Sống đôi khi là một vết xước trong trăm năm”
Ai còn giữ tên ta, sau khi thời gian rửa trôi từng chữ khắc trên bia đá?
Hay cả tình yêu, nỗi đau và những ký ức…cũng chỉ là phai dần theo một màu xám lạ?
Ta rời khỏi thân xác, như là bóng rời đèn, như là trăng rời nước, như là sương rời hoa.
Không ánh sáng và cũng bóng tối, chỉ là một khoảng không,nơi chính mình chợt nhận ra.
Có lẽ không có ĐỊA NGỤC, không có THIÊN ĐÀNG, chỉ có một cõi mênh mông chưa gọi TÊN,
Nơi mà linh hồn đang lang thang qua vô số vòng SINH/TỬ, để học cách Buông mà không cần Quên.
Ta từng nghĩ CHẾT là HẾT…nhưng KHÔNG, nó là cái GƯƠNG phản chiếu về cái SỐNG chưa TRÒN.
Là cánh cửa mở ra không gian giữa hai nhịp thở, để linh hồn đối diện chính mình trong mỏi mòn.
Và nếu ngày mai không còn ai để nhớ…”Điều đó cũng chẳng sao”
Vì ở trong CÁI Mất, thì đôi khi ta mới tìm thấy điều mà SỰ SỐNG cũng đã chưa từng trao.
Outro:
Có một linh hồn….
Trôi qua những nơi từng SỐNG…từng YÊU…từng KHÓC
Rồi tan vào sương
Không ai gọi tên…
Nhưng cũng chẳng còn cần ai gọi nữa.
Nhìn đi
Vì…”Nó” Đã Về!



