Don Fuon
Rapper
Lyrics:
Đôi chân lang thang đi xuyên qua màn đêm, sương che phủ mờ lối về trên phố vắng
Bên trong con tim sao lặng im, anh tự nhủ rằng, mình cần phải cố gắng
Bên em anh mong được bình yên, nhưng sao chỉ còn lại lời của bố mắng
Rằng nếu không bên nhau những ngày mưa, thì sao có thể vui đùa trên phố nắng
Trước khi gặp em thì anh như thằng ngu, đều tin vào tình yêu, và bị đâm tận hai nhát
Thế nên niềm đau với anh, anh đều mau lướt nhanh, khi con tim cũng đã dần chai rát
Chốn xưa mình đi với nhau, in tận ký ức sâu, thời gian trôi cũng làm dần phai nhạt
Vấn vương về hương tóc hoa, anh thầm thương chốn xa chính là em chứ không phải ai khác
Anh đã từng nghĩ mình đã quen với cô đơn,và anh đã từng khóc, đôi mắt cũng dần khô hơn
Anh đã từng sống, cả một đời này cô độc, sau khi nghe lời vô học, của những kẻ từng vô ơn
Cô đơn đôi khi làm đau tâm hồn và thể xác, chúng biến tâm tư anh dày vò trong bể rác
Nhưng khi anh thấy, được, nụ cười của em, anh như được tái sinh hoàn toàn bên trong cơ thể khác
Cơn mưa mùa hạ, không thể, nào, gội rửa, cơn gió mùa thu, không, thể, cuốn trôi đi
Tia nắng đầu xuân, không, thể, nào sưởi ấm, trời đông buốc giá, còn, đọng, trên môi khi
Tình ta dang dở, như, bức, tranh không màu, ngày em thay áo, anh, tưởng. là không đau
Nhìn em bước đi, trên, con, đường bông máu, tâm trí anh như, chìm, vào, tận sông sâu
Anh đã từng muốn, mình nhìn về quá khứ, cũng chỉ để thấy được thật sự nàng thương ai
Anh đã nhận ra, trái tim nàng PHÂN TÁN, cũng chỉ vì anh không thể biết được PHƯƠNG SAI
Anh đã từng nghĩ, đôi ta là duyên số, nhưng lại được kiên cố bởi chính lòng thương hại
Sau khi màn đêm, đã dần dần tan biến, thì màu nước đọng lại trên lá là sương mai
Sau bao niềm đau, thì anh cũng đã biết, vần câu anh đã viết, cũng chỉ khiến mình buông tay
Sao bao lặng im, thì anh đã quả quyết, rằng em như giả điếc, để lời nói được tung bay
Những lời hứa, với em cũng chỉ, là, bông đùa, nhưng anh lại nâng niu, từng, lời, như bông lúa
Anh đã từng xem, em như, nàng công chúa nhưng em lại giả vờ không thấy một ông vua
Để có được em, anh đã đánh đổi thời gian,tiền bạc, công sức mọi thứ, rất vất vả
Anh thương em chẳng, có nổi một lời than, vậy mà sau một đêm anh đánh,mất tất cả
Con tim anh như, bị đâm thêm vài nhát, vì bị em rời bỏ, rồi, đóng vai thành nạn nhân
Nó làm anh đau, hơn khi nhận lời ác ý, về bài nhạc, từ những kẻ, anh gọi, là bạn thân
Tâm hồn anh như, đang, trở nên, dần mục nát, khi em cố mang, tình, đôi ta, đem giục rác
Anh cố chèo đi, qua, bao cơn sóng dữ, vậy mà khi thuyền đục em, giục anh khỏi vực thác
Anh ôm ký ức, một mình trong ba giờ, anh ôm kỷ niệm chỉ riêng mình ta nhớ
Anh từng viết tặng, tình ca, dài ba sớ, để bây giờ, lại bị, em, bỏ mặc lúc sa cơ
Giờ còn lại gì, những lời hứa đã bỏ quên và những lời, yêu thương , mà em, thường hay nói
Khi em vẫn còn, vấn vương về quá khứ, thì anh bán cả tương lai, cũng tan thành mây khói
Nếu như tình yêu anh trao là ván cược, thì anh mong cả đời anh vẫn luôn được thắng
Tâm tư anh như, một màn đêm u uất, nhưng em lại, không phải, loài hướng dương, ngược nắng
Em luôn nói rằng, trái tim mình hóa đá, nên em chưa, thật sự sẵn sàn để bước tiếp
Vậy nói anh nghe, anh phải đợi bao lâu, 1 tháng, 1 năm, hay cả đời suốt kiếp
Người muốn anh say thì anh càng uống miết, người muốn buông tay thì anh càng muốn biết
Lời hứa khi xưa em có còn nuối tiếc, hay chỉ để nó chơi vơi, trôi theo dòng suối biếc
Anh như chết chìm một mình trong quá khứ của em khi mà em vẫn còn vấn vương về nó
Nỗi đau tâm trí bao đêm anh dày vò khi mà em hằng ngày như người đi mây về gió
Anh đang băng qua trên con đường gai góc, nhưng lại lỡ, xỏ vào đôi dép không vừa chân
Em đã vô tình để lại nhánh hoa tàn, mà anh cứ ngỡ dấu hiệu đang đến của mùa xuân



