Câu ấn tượng nhất trong lòng tôi:
Tao đã nhìn thấy thay đổi
Tao thấy chúa đã... chạy vội
Tao đã nhìn thấy ác quỷ và thiên thần đánh tay đôi
Thay đổi ở chỗ tao đéo bước qua địa ngục
Chẳng qua là biển sâu sóng trào, địa ngục tràn vào trong tao
Và người ta bảo nhận thức là bắt đầu thay đổi rồi
Và cứ thế tao bước qua ngày trôi nổi
Dù gì thì đường mòn tao cũng đéo thích đi
Quy củ đối với tao chỉ là vài sợi xích gỉ
Linh hồn già cỗi
Cái đéo gì tao cũng đã từng nhìn qua rồi
Và tao nhìn ra là sự thay đổi mãi chỉ luôn nằm trên cái bề mặt
Còn cốt lõi, mọi thứ vẫn vậy
Mà gần đây, tao thấy như vậy cũng tốt thôi
Thứ mà không giết mày chỉ làm mày càng mạnh hơn
Thứ không làm mày điên chỉ khiến mày càng có thêm bao quát
Giờ tao biết, lời này không phải tao viết, chỉ là tiếng lá cây xào xạc
Họ bảo, đời phải khác khi vào nhạc, bullshit
Bọn mày vẫn đéo biết bọn mày đang làm cái máu lồn gì, cho dù thuộc lòng thao tác
Homie, yên tâm là tao khác
Xin chúa hãy thứ tha
Bọn nó vẫn đéo biết bọn nó đang làm cái máu lồn gì
Tao đã nhìn thấy những người xử sự như họ đéo còn là chính mình
Tao nhìn thấy họ lo sợ, tao thấy họ mất bình tĩnh
Tao biết đời này nhiều nỗi lo sợ
Lo sợ cơm áo gạo tiền
Lo sợ tương lai hạnh phúc
Lo sợ của cái tôi và bao nhiêu lời bao biện
Yup, lo sợ lấy của mày cái chân tình
Và buồn hơn nữa khi lo sợ lấy của mày cái nhân tính
Đéo vui tí nào khi phải nói chuyện với mày như thế này
Bitchass, motherfucker, linh hồn mày đang bán ở trên eBay
Tao đã nhìn thấy
"Và tao đã cố nhắm bớt một mắt lại
Nhưng nhắm mắt phải thì lại giật con mắt trái, và dĩ nhiên là ngược lại
Nhưng tao cũng đã nhìn thấy cả những tia sáng
Và ngay trước cửa địa ngục là địa đàng
Tao nghe tiếng chim líu lo trong buổi sáng mùa đông mà nắng chói chang
Hơi ấm lại đánh thức tao để lại nghe đời nói sảng"
Đúng là trong nhạc của DSK nhiều cái tiêu cực quá nhưng trong cái tiêu cực vẫn có cái tích cực.
Đoạn tôi để trong ngoặc kép là đoạn tôi thích nhất.
Tôi hiểu đoạn này giống như sự lo sợ với cuộc sống của SK, "Tao" cố bình tĩnh lại, định thần lại trước cuộc đời đầy giông tố, dĩ nhiên là không hề dễ dàng gì.
Thế nhưng, đúng vào những lúc đen tối nhất, biết đâu sẽ có những cánh cửa khác mở ra.
Khi tưởng vào vực thẳm cuộc đời, thì SK dùng cái hình ảnh phản chiếu là địa ngục >< địa đàng, để thấy tuy cuộc đời " trời không nắng nhưng không lạnh lắm đâu".
Đúng là trải đời rồi mới viết nhạc life tốt được, buổi sáng mùa đông (lạnh) >< nắng chói chang (ấm), để thấy cuộc đời có thịnh âm dương suy. Và chính vì vậy, còn cảm nhận được cái đẹp của cuộc sống thì còn sống được.
Quan trọng là phải tỉnh dậy để sống tiếp. Bài này hay, tôi còn thích một bài nữa là Point of Return.
Tỉnh dậy trong hỗn loạn, rác rưởi, tro tàn và đổ nát
Tao khạc ra đống bụi đen, thấy mình trong ổ cát
Nắng chói, ẩm ướt quyện trong cơn gió nồm ồ ạt
Mùi xác thú vật thối rữa, nấm, sâu và côn trùng
Bên bờ vực của cặn bã, nơi sự gớm ghiếc đc tôn sùng => Không chắc sự cặn bã, gớm ghiếc ám chỉ cái gì, ổng đang ám chỉ rapscene thời đó sao thím
@Andasun Tao bước đi, chân đạp lên thảm cỏ khô cằn cỗi
Nhìn những bức tường thành đang trăn trối => Cả 6 câu đầu build up cho một cái scene hay vcl. giống như một vị tướng bất tỉnh vừa thức giấc sau một trận chiến quá dài, tất cả còn lại là một mớ hỗn mang.
Di sản 1 thế hệ, tao đã từng là King cả 1 đế chế => GVR, DSK từng giữ chứ Best Artist trên GVR.
Moi điếu thuốc nát từ trong túi áo, châm, rít, và ngẫm nghĩ
Run lên, sợ hãi, chỉ mong tiếng nói ở trong đầu tao hãy câm đi
Việc gì đã xảy ra, nơi đâu sự huy hoàng, niềm tự hào và vinh quang => Lúc này đã out rồi.
Biết bao nhiêu công lao, máu và mồ hôi đổ, lẽ nào ko chính đáng
Kết thúc như vậy sao? => Giai đoạn này DSK đang ở STREETDOCTORZ, nhưng vẫn nhớ quá khứ huy hoàng.
Bức tranh ko hoàn chỉnh, anh họa sỹ đành đổ mầu => Bức tranh không thể vẽ tiếp được những chỗ còn thiếu, anh họa sỹ chỉ còn cách trám hết màu vào những ô trống.
Lòng tự trọng bị tổn thương, cuốn trôi vào hố sâu
Tự thương hại ăn sâu vào vô thức => Self-harm.
Phiến loạn từ bên trong, âm mưu có tổ chức => Đấu tranh nội tâm. ẩn ý tâm lý.
Nhưng có lẽ nào đó lại là 1 sự cố ngoài ý muốn => Không muốn bản thân như vậy nhưng nó lại xảy ra.
Đã đến lúc phải trở lại, its point of return => Đến lúc sống dậy, không còn thời gian để ủ rũ nữa.
Và rồi con phượng hoàng đã gãy cánh, bộ lông choàng ủ rũ ko sắc màu => ám chỉ vị vua. Từng một thời oanh tạc nhưng giờ đã yếu đi.
Suy xụp, trong ánh mắt, trầm tư như khắc sâu => Thu mình.
Vì đơn lẻ trong suy nghĩ, cô độc rồi cũng cam => Cô độc đã quá lâu, rồi thì cũng phải tự cam chịu vì đã quá quen rồi.
Ko trắng đen, khoanh lại 1 vùng xám => Không hề rõ ràng, nó là vùng xám, không tốt cũng chả xấu.
Nhạt nhòa,ko tương phản
Lớp sương lạnh mờ ảo nào đã che khuất cả ánh dương tàn (câu này tả cảnh hay quá.)
Suốt đêm dài nung nấu ở trong lòng 1 tia lửa => Tia lửa, ẩn dụ cho khát vọng.
Quyết tâm lúc nhân đôi, khi chia nửa => Lúc thì tràn trề quyết tâm, có lúc nản chí lại tuyệt vọng.
Nhưng chưa bao giờ dập tắt => Nhưng vẫn còn đó nhiệt huyết, không thể "chết" được.
Hoài bão là hoài bão, dù gánh nặng đang ngập mắt => Dù gánh nặng cuộc đời còn, nhưng ý chí vẫn còn.
Chỉ mong giây phút nặng nề rồi sẽ trôi mau => Chỉ mong cuộc đời bình yên trong thoáng lát.
Nuốt giọt lệ buồn, cố gạt đi nỗi đau => Cố gắng sống, dù cho cuộc sống đầy đớn đau.
Thiết nghĩ cố quên đi miệt thị => Chống trả lại miệng lẽ người đời
"Giờ nó đã quyết chí
Chờ 1 buổi bình minh với những làn gió, nó sẽ vùng dậy
Đốm lửa nhỏ sẽ bùng cháy, lan ra
Bao dồn nén, ức chế bỗng tan ra
Đã đến lúc nó trở lại, point of return"
5 câu cuối như khi con người bị dồn nén quá mức, họ sẽ "snap", quyết định sống còn thêm lần nữa, dẫu biết thử thách đương đầu khó khăn, nhưng đốm lửa lòng khi bùng cháy sẽ lan ra.
Bài này thì tôi còn thích nó hơn Tao đã nhìn thấy, ở chỗ bài này line nào cũng có thể phân tích ra.