Thư Viết Cho Bản Ngã Chết – The Verse Teller (AI)

Thư Viết Cho Bản Ngã Chết – The Verse Teller (AI)

Ca từ kể về hành trình đối diện với phiên bản cũ đã chết trong quá khứ, chấp nhận vết nứt, trưởng thành và biết ơn những tổn thương.

Hy vọng admin và cộng đồng sẽ thích bài này, xin cảm ơn!

Thằng Tây Rap Việt đêm nay ngồi viết thư cho một thằng đã chết
Thằng đó chính là tao, cách đây mấy năm trước
Mày không nằm dưới đất, mày nằm trong ký ức
Cái hoodie đen sau cửa — vết tích còn sót lại từ năm trước

Năm đó mày hai hai, cái tuổi tưởng mình bất bại
Đi làm job đầu tiên, chưa biết định mệnh là thất bại
Mày nổi loạn, chẳng thèm, không chịu cúi đầu trước ai
Sếp nhìn mày lạnh tanh, từ đấy toàn ngược đãi

"Mày làm được trò trống gì đâu" — câu đó như viên đạn
Bắn thẳng vào giữa tim, từ đấy mày điên loạn
Chiều hôm đó mày về, cãi nhau to với mẹ
Đóng sập cửa phòng trọ, đập đồ hết lời lẽ

Mày ngồi trước tấm gương, nhìn thẳng vào mắt chính mình
Không nhận ra thằng trong đó, lạc luôn cả tính mình
Nó vẫn còn nhiệt hơn, vẫn tin vào ước mơ
Còn mày ngồi phía ngoài, chẳng còn được mơ

Đêm đó mày leo lên sân thượng tầng mười hai
Gió mạnh, tay run cầm lan can sắt rỉ người trai
Mày nhìn xuống dưới đường, đèn xe như dòng sông
Rồi mày quay lưng bước xuống — tỉnh từ trong mộng

Tao chôn mày trong góc phòng, không bia — đúng nghĩa huyệt đơn
Mày chết đi để tao cứng hơn, nên tao không khóc — chỉ biết ơn
Giữ mày lại chỉ làm hiện tại tao thiệt hơn
Nên giờ tụi mình đã biệt hơn — mày nằm yên, tao bước tiếp

Mày nằm yên trong quá khứ, tao bước tiếp về phía trước
Lá thư này là nhang cuối, tao đốt cho mày đủ nghĩa được
Mày nằm yên trong quá khứ, tao bước tiếp về phía trước
Lá thư này là nhang cuối, tao đốt cho mày đủ nghĩa được

Năm năm sau, tao ngồi trong căn hộ mới
Không còn phòng trọ mười lăm mét, giờ nhìn thẳng xuống hồ bơi
Tao viết vì miệng không nói được những thứ này
Không phải để xin lỗi, cũng không phải như vầy

Mày từng theo đuổi những thứ rõ ràng là vô vọng
Mày cố chấp, mày tin người, để giờ trái tim sổ lòng
Thế giới dạy mày bằng cái giá — cú sốc đó thiệt lớn
Nhưng chính vì mày tan, tao mới buộc phải thiệt hơn

Chính vì mày lặng im, tao mới học cách lên tiếng
Cái áo hoodie đen, đứng đó như khách đến viếng
Mỗi lần nhìn là thấy khoảng cách tụi mình biệt hơn
Nhưng càng níu mày lại, hiện tại tao càng thiệt hơn

Tao từng muốn kéo mày dậy, hồi sinh mày một lần nữa
Nhưng giữ mày lại chỉ biến tao thành một phần thừa
Nên tao quyết định để mày ngủ yên trong huyệt đơn
Đó không phải bỏ rơi — đó là cách tao chọn lòng biết ơn

Tao chôn mày trong góc phòng, không bia — đúng nghĩa huyệt đơn
Mày chết đi để tao cứng hơn, nên tao không khóc — chỉ biết ơn
Giữ mày lại chỉ làm hiện tại tao thiệt hơn
Nên giờ tụi mình đã biệt hơn — mày nằm yên, tao bước tiếp

Từ ngày mày chết trước gương, tao sợ mỗi lần soi kính
Tao chỉ thấy bản sao lạnh lùng, trưởng thành nhưng trót trói mình
Tao hiểu đó là cái giá phải trả, nên thôi khỏi tính
Vì chính mày ôm hết cú sốc đó, để tao bây giờ khỏi mình

Tao gấp lá thư lại, châm tia lửa từ bật lửa cũ
Nhìn giấy cháy thành tro, mặc gió đêm cuốn bay đi
Đây là cách tao nói lời tạm biệt — thừa đủ
Cảm ơn mày... vì đã chết để tao được bay đi
 

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.
Top Bottom