Tâm sự Eminem – Infinite: Bi kịch khởi nguyên và sự ra đời của một huyền thoại

Eminem – Infinite: Bi kịch khởi nguyên và sự ra đời của một huyền thoại

Có những khởi đầu không phải để chiến thắng, mà để thất bại, và từ thất bại ấy, một bản ngã mới được sinh ra. Album Infinite của Eminem năm 1996 là ví dụ điển hình. Nó không phải một đỉnh cao, không phải một “classic” được công nhận rộng rãi, mà là một cơn mưa nhỏ rơi lặng lẽ trong sa mạc Detroit, nhưng từ hạt mưa đó, một dòng sông dữ dội đã bắt nguồn. Người ta thường nói về The Slim Shady LP như cánh cửa Eminem bước vào lịch sử, nhưng ít ai chịu ngồi lại để lắng nghe Infinite, nơi ta thấy một Marshall Mathers còn vụng về, còn vay mượn, còn chưa biết mình là ai – nhưng chính sự mơ hồ ấy lại chứa đầy sức mạnh.

Trong Infinite, Eminem chưa phải là “Rap God”, chưa phải kẻ thù của cả ngành công nghiệp, chưa phải bóng ma trắng bẻ gãy rào cản chủng tộc. Anh chỉ là một kẻ nghèo, một gã outsider cố gắng viết vần cho kịp với Nas, với AZ, với Big L. Nghe Infinite, ta dễ dàng nhận ra ảnh hưởng nặng nề từ East Coast – flow, cách gieo vần, cả cách kể chuyện – tất cả như cái bóng của những tượng đài New York phủ lên Detroit. Thế nhưng, nếu nhìn bằng con mắt phê bình triết học, thì sự “copy” ấy không phải sự nhại lại, mà là một hành động học tập, một sự mô phỏng theo đúng nghĩa Aristote: thông qua việc bắt chước, nghệ sĩ trẻ luyện kỹ năng, tìm ra giới hạn, và bắt đầu vẽ những đường nét đầu tiên của bản sắc cá nhân.

tải xuống.jpeg

Điều làm Infinite đáng nhớ không nằm ở chỗ nó hoàn hảo, mà ở chỗ nó khập khiễng. Chính cái khập khiễng ấy phơi bày một Marshall Mathers trong quá trình hình thành. Giống như một triết gia trẻ viết tác phẩm đầu tay còn loạng choạng, giống như Nietzsche với The Birth of Tragedy chưa tìm ra giọng điệu sau này, hay Dostoevsky với Poor Folk còn ngập trong ảnh hưởng Gogol – Infinite cũng chỉ là mầm non. Nhưng từ mầm non ấy, cây cổ thụ sẽ mọc lên. Không có nó, sẽ không có Slim Shady, không có The Marshall Mathers LP, không có “Lose Yourself”, không có huyền thoại.

Xã hội lúc đó không rộng tay chào đón Eminem. Rap game coi thường một kẻ da trắng cố chen chân vào văn hóa của người da đen. Công nghiệp âm nhạc bỏ mặc một album độc lập được in ra vỏn vẹn vài trăm bản. Báo chí nếu có nhắc tới thì cũng chỉ để chê bai: “giống Nas quá”, “chẳng có gì đặc biệt”. Nhưng chính sự lạnh lùng ấy lại trở thành chất xúc tác tâm lý. Một kẻ bị loại trừ kép – vừa vì màu da, vừa vì nghèo đói – đã nén tất cả sự thất vọng vào từng bar. Người nghe ngày nay khi tua lại Infinite sẽ nghe thấy một sự khát khao gào thét bên dưới lớp flow còn non nớt, một nhu cầu khẳng định “tôi tồn tại” giữa thế giới phủ nhận. Đó là tâm lý học của kẻ bên lề: càng bị đẩy ra ngoài, càng phải tự tạo một trung tâm cho riêng mình.

Thất bại của Infinite là một thất bại triết học. Nó là khoảnh khắc “biết rằng mình chưa là gì”, thứ mà Socrates gọi là sự khởi đầu của tri thức: nhận thức rằng ta không biết. Nếu Infinite thành công rực rỡ, có lẽ Eminem sẽ mãi mắc kẹt trong vai kẻ “học theo Nas” và không bao giờ giải phóng cái bóng Slim Shady. Nhưng vì thất bại, vì không ai nghe, vì không ai tin, nên Eminem buộc phải đào sâu vào bản ngã, tạo ra một alter ego điên loạn, một Slim Shady đầy bạo lực và hài hước đen tối – cái phản đề cần thiết để phá vỡ luận đề Infinite. Và từ đó mới có sự tổng hợp trong những kiệt tác sau này.

Điều thú vị là ở chỗ, chính sự im lặng của xã hội với Infinite đã khiến album trở nên “vĩnh cửu” đúng như tên gọi của nó. Nó tồn tại không phải vì số liệu, không phải vì bảng xếp hạng, mà vì nó là bản khởi nguyên. Nó như chương đầu tiên trong cuốn tiểu thuyết lớn về Eminem: chương có thể vụng về, có thể không hấp dẫn, nhưng nếu bỏ đi, toàn bộ câu chuyện sẽ đứt đoạn. Đó là nghịch lý của nghệ thuật: đôi khi giá trị nằm ở chỗ thất bại, chứ không phải thành công.

Người nghe hôm nay khi lục lại Infinite không phải để tìm “hit”, mà để tìm dấu vết. Dấu vết của những internal rhyme còn non, của flow còn gượng gạo, nhưng cũng là dấu vết của một ý chí sắt đá. Nghe Infinite, ta thấy Eminem của tuổi 24, nghèo túng, bị chê bai, vẫn cắm đầu viết vần, vẫn tin vào khả năng của ngôn từ. Và chính ý chí ấy đã biến thất bại thành một dạng tri thức, một dạng luyện tâm kiểu Khắc kỷ: chịu đựng, hấp thụ, chuyển hóa.

Infinite vì thế không chỉ là một album. Nó là một minh chứng xã hội rằng hip hop không chỉ tôn vinh chiến thắng, mà còn tôn vinh cả những cú ngã. Nó cho thấy rằng nghệ sĩ cũng cần một bản nháp tồi để sau này vẽ nên bức tranh đẹp. Nó khẳng định một quy luật: không có bóng tối thì ánh sáng không thể rực rỡ, không có thất bại thì thành công không thể vang dội. Infinite là chương tối trong bản tiểu thuyết Eminem, và chính nó làm cho những chương sáng sau này thêm rực lửa.

Và nếu phải tóm gọn Infinite trong một hình ảnh, thì nó giống như viên đá thô trong tay một nghệ nhân. Người đời nhìn vào chỉ thấy vô giá trị, nhưng chính viên đá đó, qua thất bại, qua thời gian, qua áp lực, mới hóa thành kim cương. Eminem, bằng chính sự thất bại của mình, đã chứng minh rằng nghệ thuật không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng chiến thắng, mà thường bắt đầu bằng vết thương. Và Infinite chính là vết thương khởi nguyên, một vết thương mang tên vô tận.

 

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.
Top Bottom