Mình nghĩ khá nhiều anh em làm hiphop underground từng rơi vào cảm giác bị lạc giống mình. Không phải vì không cố gắng, mà vì mình không hợp với những thước đo quen thuộc xung quanh. Khi mọi thứ đều xoay quanh thành tích, con số, hay việc phải “ổn định”, thì việc chọn ngồi một mình với beat, với vài dòng lyric tưởng chừng như vô nghĩa lại trở thành một điều rất lạc lõng. Có những lúc mình tự hỏi liệu mình đang đi chậm hay đi sai, hay đơn giản chỉ là không đúng chỗ.
Nhưng càng lớn lên, mình càng nhận ra một điều: không phải con đường nào cũng cần giống nhau. Có những người hợp với việc chạy nhanh, có người chỉ tìm được chính mình khi đi vòng. Hiphop đối với mình không phải là cách để chứng minh mình giỏi hơn ai, mà là nơi mình được sống đúng với bản thân, được nói những điều không thể nói ở những không gian khác. Chính trong khoảng lặng đó, mình học được cách chấp nhận sự khác biệt của mình, kể cả khi nó không được tán thưởng.
Tuổi 18 không mang lại cho mình câu trả lời, nhưng nó buộc mình phải lựa chọn. Lựa chọn sống tự do hay tiếp tục cố gắng vừa vặn với khuôn người khác đặt ra. Và mình tin nhiều anh em ở đây cũng đang đứng giữa những lựa chọn giống vậy. Làm nhạc trong im lặng không dễ, nhưng ít nhất nó thật. Và với hiphop, sự thật luôn là thứ quan trọng nhất, dù chưa chắc đã được lắng nghe ngay.
Mình không dám nói ai nên làm gì, hay con đường nào là đúng. Chỉ mong rằng nếu anh em đã chọn hiphop, đã chọn underground, thì hãy tin rằng hành trình này có ý nghĩa riêng của nó. Có thể không nhanh, không ồn ào, nhưng nó xây cho mình một bản lĩnh mà không con đường tắt nào có được. Mong anh em đủ kiên nhẫn với chính mình, và dù đang theo đuổi điều gì, cuối cùng cũng sẽ chạm được tới thứ mình gọi là thành công – theo cách của riêng mình.
Sản phẩm âm nhạc đi kèm với lời nhắn của mình, hy vọng được các anh em ủng hộ:
Youtube:



